Xuống nhà ngoại của Khanh, và đọc được trên tờ lịch treo tường một câu danh ngôn đại loại như là “Cuộc sống được đánh dấu bằng những ngày bạn cảm thấy đáng nhớ”. Mình chỉ ước rằng mỗi tuần của mình đều có một ngày đáng nhớ, vui thì quá tốt rồi, không vui thì cũng không có gì, quan trọng là nó làm mình cảm thấy mỗi ngày không bình bình trôi qua.
2 tuần vừa rồi thật là vui và đáng nhớ, tuần trước thì đi xuống Gò Công – quê của chị Vân. Mình nhớ lúc chạy xe trên con đê dài ngăn biển mặn và đồng lúa nước ngọt bên trong. Nhớ lúc ăn hải sải trên một cái nhà sàn bắc dài dài ra ngoài biển, và nghe gió biển thổi lồng lộng. Nhớ lúc qua phà chạy nhanh như gì luôn để khỏi phải đợi chuyến phà sau.
Còn đi về Long Khánh thì mình thích nhất là lúc tắm thác. Và thác nước này không phải là quá lớn, và tụi mình có thể đứng ở dưới chân thác để tắm. Không hiểu tại sao mình lại thích như thế nữa, cảm giác đứng dưới chân thác ngó lên thấy mọi thứ đẹp kinh khủng, lúc đó mình không hề để ý gì tới xung quanh nữa, cứ cảm giác như chỉ có mình với thác. Đường đi vào thác thì gập ghềnh và nho nhỏ, thác cũng không đủ lớn để có thể làm khu du lịch, thôi thì cứ giữ như thế cho nó thú vị.
Rồi 2 lần ăn cơm mình ngồi kế ông ngoại của Khanh, không hiểu sao nhìn Ông làm mình thấy ông giông giống với Phạm Duy. Vui nhất là lúc ăn bánh tét, mà nhà của Thúy Anh gói, ông cho mình trứng muối, ngon quá trời ngon. Mà hình như đây là lần đầu mình được ăn cái bánh tét mà lớp nếp là màu xanh toàn bộ, màu xanh này trông rất đẹp, Thúy Anh nói là lấy nước bồ ngọt bỏ vào rang chung với nếp để ra được màu đó.
Sao mà mình thích những lần đi chơi chung với bạn bè ghê vậy đó!
0 comments:
Post a Comment