Ngày 1: nhà ngoại - Bến Lức
Hôm đấy ngủ tới 8h sáng mới dậy, mà đồ đạc thì chưa soạn gì hết. Cứ sợ rằng đường từ Thành phố về tới Bến Lức sẽ rất là xa. Mình lúc đấy cũng chả như thế nào nghĩ là nó khoảng 35km, mình đạp xe thì cứ cho là 5km/h, thì cũng phải 7 tiếng đồng hồ. Mà thiệt ra thì mình chạy tàn tàn thì cũng 15km/h á, chứ không chậm quá đâu. Đạp xe từ 9h20, tới 11h trưa thì tới nhà Mẫn.Ăn trưa xong thì đi ngủ, ngủ dậy xong đi tắm rửa rồi lại ăn cơm tối. Mẹ Mẫn nấu đồ ăn ngon ghê. Mà cũng là lần đầu tiên mình ăn canh táo đỏ nấu với xà lách xoong. Tối thì có món cá chưng tương, ăn cũng ngon. Mà mình thấy sao đi đâu mọi người cũng ăn cá hết vậy ta?
Buổi tối Mẫn dụ mình mình xem phim "Cung tỏa tâm ngọc", 39 tập. Và chỉ trong một buổi tối và một buổi sáng, tụi mình đã xem 18 tập. Mấy cái phim dài tập ta nói là không xem thì thôi, xem là bị ghiền, cứ thắc mắc không biết tiếp theo nó sẽ như thế nào?
Xem phim xong thì khuya lắm rồi, thế mà lên ngủ còn nói chuyện nữa, chẳng biết là tới mấy giờ, chỉ thấy nó lâu lâu. Mình thích mấy lúc ngủ tại nhà bạn, rồi tối đến nằm nói tùm lum chuyện cho tới khi buồn ngủ thì thôi.
Ngày 2: Bến Lức - thị xã Tân An
Quãng đường này không dài, cỡ 15 cây số, cái khó chỉ là có 2 cây cầu thật to cần phải đạp qua. Mình cứ từ từ thong thả thì cũng đi qua được 2 cây cầu.Tới nhà Bác mình ăn quá trời luôn: 1/4 bánh trung thu, 5 gỏi cuốn, 3 trái chuối, 1 hũ yogurt, 1 ly cà phê, và cơm. Ta nói đạp xe thì tốn sức không bao nhiêu mà sao ăn quá trời quá đất.
Buổi tối ở nhà Bác rất là thích, 2 chị em đàn hát với nhau. Mà toàn là chị đàn thôi, mình hát phụ họa, chị hát bè. Lâu lâu mình đang hát chính, nghe chị hát bè thế là lạc tông luôn. 2 chị em ngồi hát đủ thứ bài. Mình cảm thấy lúc đó vui lạ kỳ.
Bài này xưa lắm rồi, hôm đó ngồi chị Thư nói cho mình nghe tên, rồi kiếm lời để hát, thấy nó vui vui. Hồi xưa mình nghe bài này bản tiếng Pháp, tên là Chariot. Còn dưới đây là bẩn tiếng Anh
Dạo này thích Hey Jude, và thường xuyên gặp những thứ cứ lập đi lập lại bài Hey Jude. Bản video dưới đây từ trong phim Across the Universe, xem cảm động ơi là cảm động. Tối hôm đó chị Thư & mình cũng hát bài này:
Sau khi không biết là sẽ hát tiếp bài gì, thì mở mấy điệu nhạc lên, rồi cứ đánh bừa, nó ra bài gì thì ra, thế mà cũng hát được. Hát chán nhạc đời rồi thì lại chuyển qua hát nhạc đạo. Đi nhà thờ mình luôn thích bài "Diễm tình ca". Bài này thường được hát vào lúc cuối của lễ đám cưới.
Ngày 3: thị xã Tân An - nhà mình
Chặng này khá là dài, cũng phải gần 70 cây. Mình lúc đầu cũng nghi ngờ bản thân, không biết mình sẽ làm sao trong chặng cuối này đây. Nhưng mà cứ đạp, rồi cũng thấy mình đi qua từng cột mốc, thấy cái đích càng ngày càng gần hơn. Được cái hôm đó cũng chẳng có nắng lắm, trời râm râm rất phù hợp cho mình đạp xe. Đạp xe trên đường nhựa thì dễ rồi, mình chỉ ngán cái khúc mười mấy cây đường đất đỏ, đạp xe mà mình cứ đếm mỗi cột cây số mình đi qua, xem mình đã gần tới nhà chưa. Chạy xe máy ở đường đất đỏ đã thấy giằng xóc rồi, đi xe đạp còn thấy nó xóc kinh hồn hơn nữa.Hết chuyện
Cách đây 2 năm, mình có muốn đi xe đạp ở mấy tính miền Tây này, mẹ phản đối thấy kinh luôn. Và thỉnh thoảng khi vào những trang du lịch, có thấy những người viết về họ đạp xe đi chỗ này chỗ nọ, là mình lại có thể ngồi đọc cả buổi. Nói chung đi xe đò thì có được cái thú nhìn ngắm cảnh vật, còn đi xe đạp thì mình đi chậm chậm, ngắm cảnh rõ hơn, cộng thêm với việc nói chuyện với bạn bè, ghé nhà Bác chơi với chị, cũng là dịp để hiểu mọi người hơn.Có người bảo là mình là đứa "dở người" nhất, nhưng mình thấy mình không hề dở người tí nào cả, ít nhất cái chuyện mình muốn làm nó chả lớn lao gì so với ai, nhưng mình có 1 thứ mà mình muốn làm.
1 comments:
Great adventure Qy :)
Post a Comment