Thật không tưởng tượng được đã 4 tháng trời mình không viết gì cả, 4 tháng vừa rồi cũng lúc lên voi, lúc lâng lâng.
Tháng 3 mình vào AmCham làm, làm được 3 tháng.
Trong 3 tháng đó, ngoài làm ở AmCham, thì trên trường cũng học quá trời thứ. Nặng nhất là môn Group Theory, vì mình vốn trước giờ không giỏi toán, mà Group Theory không phải là môn bắt buộc, thế mà mình cũng cắm đầu vào học. Lớp gồm cả 07 & 08 mà chỉ có vẻn vẹn 12 người. Nhưng học với thầy Thư thấy rất hay, Thầy dạy rất kỹ, chứng minh cũng thế, không bỏ qua, mà làm từng bước bước một. Sau môn Group Theory, cái lớn nhất mình học được đó là đã bớt sợ khi gặp phải cái đề yêu cầu chứng minh cái thứ gì đó.
Đi team building với AmCham cũng là một kỷ niệm vui, mọi người quen nhau chỉ từ học bổng AmCham mà thôi, mà có thể nói chuyện thấy rất thoải mái. Và mình cũng thấy mỗi lần nói chuyện với một bạn trong AmCham, là lại lòi ra nhiều cái hay ho. Có lẽ cái quý nhất AmCham mang lại, không phải là số tiền học bổng, mà là tự nhiên, mình có thêm thật nhiều bạn tốt.
Tháng 6 là tháng mình ham hố, thấy 1 cái chương trình exchange với Đại học Daejeon của Hàn Quốc, thế là cũng apply. Nhờ facebook mà biết được những bạn đã được nhận học bổng này những năm trước, rồi cũng message qua lại trao đổi. Dù kết quả thế nào thì cũng vẫn vui thôi.
Đầu tháng 7 mình có lớp Machine Learning, học cũng bận bịu, và phải dậy sớm để đi xuống Thủ Đức học. Mình lúc nào cũng tự ti khi học những môn dính tới Toán, lúc nào cũng cảm thấy mình đần đần kiểu chi không tả được. Nhưng Thầy Marco rất là dễ thương, học với Thầy 4 buổi, và đã có tới 3 buổi Thầy mang kẹo bánh tới cho lớp ăn. Và cách Thầy giải thích vấn đề cũng rất là dễ hiểu. Thầy kiên nhẫn, và Thầy vui tính.
Và mới tối hôm qua đây thôi, thầy Hải mời nhóm đi ăn chia tay trước khi Thầy qua Mỹ làm PhD. Thầy được nhận học bổng VEF (wooa), đối với mình, VEF vẫn là một cái gì cao xa lắm, nhưng giờ thấy một người trước mắt mình nhận được, mình cảm thấy có niềm tin hơn. Và mình không hiểu làm sao, mặc dù đã rất lâu rồi không gặp mọi người trong nhóm CEE, nhưng mình vẫn cảm thấy rất thoải mái nói chuyện, và cảm thấy vui thực sự, cảm thấy được truyền cảm hứng. Mình đã hát suốt quãng đường về nhà.
Và cũng thấy khá ngạc nhiên, khi mà chỉ vài giờ sau, vì một câu nói của 1 bạn mà mình lại phải mang cái tâm trạng chả ra gì đi vào giường ngủ. Trong công việc, mình thấy khó nhất là lấp lửng, khi mà lằn ranh giữa môi trường làm việc thực sự, và môi trường làm việc giữa bạn bè nó không có rõ ràng. Suy đi tính lại, buồn cũng chỉ là do một ai đó cư xử kiểu gì đó ngoài tầm dự đ của mình, chứ cũng chả phải lỗi của người ta :D
Muốn đi đâu quá, đã bao lâu rồi mình chẳng đi chỗ nào xa cả, chỉ quanh quẩn ở mỗi Sài Gòn và quê của mình?
2 comments:
Qy, nhiều lúc mình cũng phải học cách ignore things wisely. Sẽ làm cuộc sống mìhn nhiều niềm vui hơn :)
Chúc Qy thành công với cái học bổng qua HQ nha.
Quynh oi, em cho chi xin contact duoc hok, chi muon hoi em ti kinh nghiem khi bay sang My. Thanks em.
Post a Comment